Thứ Năm, 24 tháng 7, 2014

[Giải trí ] -Đồng hồ

QĐND - Trơ mặt

đều đều kêu nhạt tanh

tích

tắc.

Ngậm miệng

từ từ nuốt đứt những trăm năm.

PHẠM ĐÌNH ÂN

(Rút từ tập "Vòng quay", NXB Hội Nhà văn 2013)

Lời bình của Phạm Quang Đẩu:

Thời gian trong vật lý học là khái niệm trừu tượng, phức tạp, còn trong cuộc sống thường nhật lại rất cụ thể, liên quan đến quá khứ, hiện tại, tương lai, hoặc sinh-lão-bệnh-tử mỗi đời người. Vào Google: “thơ về thời gian”, trong giây lát hiện tới gần 100 bài, phần nhiều là bài hay, như của Văn Cao (Thời gian qua kẽ tay/Làm khô những chiếc lá); của Trương Nam Hương (Mời em vào quán thời gian/Khuấy ly ký ức uống làn hương xưa); của Anh Ngọc (Thời gian trôi rất mau/Là thời gian dưới gốc cây họp mặt); của Nguyễn Khoa Điềm (Con gõ kiến đại ngàn/Gõ nhịp thời gian); của Đoàn Phú Tứ (Trời mây phảng phất nhuốm thời gian)…

Phạm Đình Ân mới đây góp vào chủ đề quen mòn ấy, tưởng chẳng còn gì để tìm tòi, suy ngẫm nữa. Bài thơ tránh không động tới chữ “thời gian”, dường như chỉ để tả chân cái công cụ đo thời gian. Và thực ra bài thơ chỉ có hai dòng, song được ngắt dòng một cách hợp lý. Kim giây vận chuyển đều đều, được mô tả “nhạt tanh” để nói đến cái khách quan, tất yếu của tự nhiên. Thần thái bài thơ nằm ở câu kết: Ngậm miệng/từ từ nuốt đứt những trăm năm. Cảm nhận như thế về thời gian là tỉnh táo đến tận cùng mà thật độc đáo. Đọng lại ở người đọc, có thể là sự tiếc nuối, cũng có thể là thúc giục, hối hả chạy đua với thời gian để đáng sống một đời dẫu là ngắn ngủi trên cõi thực.

Viên Mai (1716-1798), nhà phê bình thơ nổi tiếng đời Thanh (Trung Quốc) có câu: “Hễ làm thơ, có vượt qua ý cũ một bước mới hay”. Tôi cho rằng, câu này vận đúng với trường hợp bài "Đồng hồ"!


0 nhận xét:

Đăng nhận xét